Vợ là radar theo dõi chồng

Nhất cử nhất động của chồng trong gia đình đều nằm trong tầm ngắm của chị. Đi khỏi một chút, chị dặn dò con cái để mắt tới “nhà cửa”...

Chẳng hiểu vì sao, chị Ngọc nhìn đâu cũng thấy… nguy hiểm. Từ cô đồng nghiệp của chồng đến mấy đứa nhân viên thực tập, cả chị hàng xóm đến… bà osin trong nhà. Tất tần tật chị đều phải canh chừng, cứ như thể, sểnh ra một cái, là chồng chị bị “thiên hạ” bắt mất ngay.

Anh Huy không phải dạng người thích ham vui đèo bồng, hay từng có “phốt” gì để chị nghi ngờ xét nét. Nên có khi, anh thẳng thừng bảo: “Em làm như chồng mình… báu lắm không bằng. Trên răng dưới… dép, lúc nào cũng tất bật kiếm tiền nuôi con, ai mà thèm rớ”. Nhưng chị Ngọc không thể vì thế mà nới lỏng giám sát.

Nhất cử nhất động của chồng trong gia đình đều nằm trong tầm ngắm của chị. Đi khỏi một chút, là chị dặn dò con cái để mắt tới “nhà cửa”. Tội hai đứa nhỏ ăn chưa no lo chưa tới, biết gì “thâm ý” của mẹ mà báo cáo. Chị còn nghĩ ra nhiều chiêu trò để thử độ “thòm thèm” của chồng với người giúp việc, may mà chưa đến mức phản tác dụng. Anh Huy có lần bực quá, quát lên: “Tôi chẳng đến mức ăn tạp thế đâu”, nhưng chị vẫn nghĩ: “Biết đâu đấy!”.

Ảnh minh họa.
 Ảnh minh họa.
Anh không ít lần giảng giải với chị rằng, đàn ông ra ngoài làm ăn thì phải có các mối quan hệ xã giao thông thường. Chẳng lẽ lại muốn chồng mình suốt ngày thui thủi không ai dám lại gần thì mới vừa lòng? Mà nếu chồng đã muốn bồ bịch, không cô này thì cũng là cô khác, liệu chị đi theo canh giữ mọi người đàn bà xung quanh được chăng? Nhưng chị Ngọc vẫn ngày càng “nặng đô” kiểm soát hơn.

Anh Huy có thói quen ra đầu hẻm nhâm nhi ly cà phê. Từ hồi chị hàng xóm độc thân bày dăm bộ bàn ghế kiếm thêm đồng ra đồng vào, anh nghiễm nhiên trở thành khách quen. Việc này không lọt khỏi đôi mắt đa nghi của chị. Không ít lần, chị bóng gió xa gần: “Mê ai mà cứ phải la cà ngoài đó vậy”. Đến lúc không chịu được, chị lật bài: “Lại ra thăm bồ già đấy à?”, khiến anh Huy buộc phải từ bỏ sở thích của mình vì không muốn gia đình xào xáo, lối xóm ầm ĩ.

Thời gian gần đây, chồng chị đang hợp tác làm ăn với một người phụ nữ khiến chị Ngọc cực kỳ khó chịu. Một ngày, chị bất ngờ xuất hiện ở công ty, nhằm để dằn mặt cô đối tác kia. Có “xông vào hang cọp” mới may ra bắt tại trận được cái gì đó, chị nghĩ vậy. Nào ngờ, cô bạn của chồng cũng chẳng phải tay vừa, xởi lởi bắt chuyện, và hé ra cho chị biết rằng, cô ấy cũng chẳng thiết tha gì hợp tác với chồng chị, vì anh Huy tiềm lực kinh tế yếu, khó cạnh tranh với các đối tác khác, năng lực tư chất cá nhân cũng có hạn. Cô ấy chẳng qua chưa chọn được đối tác khác vừa ý ngay lập tức, chứ cô cũng đang tìm kiếm người thay thế. “Thời buổi khó khăn mà, chắc chị cũng hiểu và thông cảm, phải không nào?”.

Chị Ngọc nghe xong choáng váng, nghĩ ngay đến việc nồi cơm của cả nhà bị ảnh hưởng, lại nhìn chồng mình khúm núm, răm rắp nghe lời cô ấy ngay cả trước mặt mình, chị mới bẽ bàng nhận ra, bấy lâu hình như chị hơi bị ảo tưởng mất rồi…

Vợ liên tục dằn vặt chồng vì chuyện xấu đẹp

Mỗi lần cãi nhau, cô ấy lại cho rằng tôi chê vợ xấu, có bồ nhí nên cố tình kiếm cớ để bỏ vợ.

Trong buổi họp mặt lớp thời phổ thông mới đây, ai cũng ngạc nhiên trước sự xuống sắc của Hằng, một thành viên trong lớp. Hằng gầy gò, hốc hác và tiều tụy so với lần gặp năm trước. Sau một hồi dò hỏi, Hằng mới mở lòng: “Có lẽ do mình xấu quá nên chồng chê, chồng ngoại tình”.

Ghen tuông vô cớ

Thời phổ thông, Hằng là người có nhan sắc khiêm tốn nhất lớp và hay mặc cảm, tự ti vì ngoại hình của mình. Long - chồng Hằng - lại khá điển trai, thành đạt. Sau khi sinh con, vóc dáng của Hằng ngày càng đẫy đà. Hằng tìm mọi cách để khắc phục nhưng không hiệu quả. Điều đó khiến sự tự ti của Hằng ngày càng lớn khi đứng bên chồng.

Hằng tâm sự gần đây, hình như Long đã thay đổi. Anh hay gắt gỏng, nổi nóng nên vợ chồng thường xảy ra mâu thuẫn, cãi vã. Đã vậy, Long hay đi sớm về khuya khiến Hằng nghi ngờ chồng ngoại tình. Thấy Hằng suy sụp, một chị đồng nghiệp dẫn Hằng đi xem bói. Thầy bói phán: “Chồng cô bị người yêu cũ yểm bùa, phải giải trừ ngay, nếu không, vợ chồng sẽ mỗi người một ngả”. Lời thầy bói phán khiến Hằng càng khẳng định sự nghi ngờ. Cô mất ăn, mất ngủ, tìm cách theo dõi chồng nhưng không đạt kết quả như ý.

Ảnh minh họa.
 Ảnh minh họa.
Gặp Long, anh khẳng định chẳng có chuyện bồ bịch gì hết nhưng khi anh giải thích, Hằng không tin. Đã vậy, Hằng còn kể tội anh ngoại tình khắp nơi, bố mẹ của anh ở quê cũng biết, họ gọi điện chửi anh không thương tiếc. Riết rồi gặp ai anh cũng thấy ngại dù chẳng có lỗi gì. “Dạo này tôi gặp khó khăn trong công việc, về nhà, vợ lại liên tục căn vặn, nghi ngờ khiến tôi nhiều lúc chẳng muốn về nhà” - Long chia sẻ.

Hành hạ bản thân

Cách đây mấy hôm, cả khu phố hốt hoảng khi nghe tin chị Kim, hàng xóm của tôi, uống tất cả các loại thuốc trong tủ thuốc gia đình. Đây không phải lần đầu chị có hành động dại dột. Vài tháng trước, sau cuộc cãi vã với chồng, chị cũng uống vô số thuốc nhưng nôn ra hết nên không xảy ra hậu quả đáng tiếc. Lần này, may mắn người em tìm ra chị và đưa đến bệnh viện.

Lúc vào viện thăm, chị tâm sự: Vợ chồng chị biết nhau qua bạn bè và kết hôn nhanh chóng sau 2 tháng quen biết. Ngày cưới, ai cũng nói số chị may mắn bởi với nhan sắc dưới mức trung bình, hơn 30 tuổi nhưng chị cưới được chồng kém chị 2 tuổi lại có vẻ ngoài ưa nhìn. Rồi chồng đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc, một mình vất vả nuôi 2 con khiến chị già đi trông thấy. Khi chồng về, chị cố thay đổi hình thức cho xứng với chồng thì nhận được lời bình phẩm của bạn bè: “Dù có làm tóc hay ăn mặc kiểu gì thì nhìn mày cũng thấy quê quê” khiến chị càng thiếu tự tin. Khi về nước, đêm nào chồng chị cũng gọi điện, nhắn tin với ai đó rất khuya. Chị nghi ngờ tìm cách kiểm tra điện thoại nhưng anh cài mật mã, khiến chị càng đâm nghi. “Có lần vợ chồng đi chợ, có giọng nữ gọi điện đến, anh vội vã bỏ đi không nói câu nào, tôi phải đi xe ôm về nhà” - chị Kim buồn rầu.

Còn anh Tình, chồng chị, tâm sự anh đang định hợp tác làm ăn với một cô bạn ở Mỹ. Vì chênh lệch múi giờ nên anh thường liên lạc vào ban đêm. “Hôm đưa vợ đi chợ, tôi nhận được điện thoại cô bạn báo là vừa xuống sân bay, sợ mấy hôm nữa về quê không gặp được nên chạy ra gặp cô ấy” - anh Tình giãi bày. Anh giải thích tính anh gọn gàng, còn chị lại hay bày bừa. Nhiều lần góp ý nhưng rồi đâu lại vào đó. Mỗi lần cãi nhau, cô ấy lại cho rằng tôi chê vợ xấu, có bồ nhí nên cố tình kiếm cớ để bỏ vợ khiến tôi càng nổi nóng. Nếu quan trọng chuyện xấu đẹp thì tôi đã không cưới!

Có được nhân tình nhờ theo dõi chồng ngoài nhà nghỉ

Người đàn ông đó đáp lại lời tôi bằng một giọng chua chát: "Vợ tôi chính là cô gái đi cùng chồng cô đến đây". 

Cưới nhau được gần một năm, anh bỗng chốc trở thành con người khác hẳn, anh không còn lãng mạn yêu chiều tôi như xưa nữa. Lấy lí do bận công việc anh đi tối ngày, lúc nào anh về tới nhà cũng trong bộ dạng say xỉn, người nồng nặc mùi bia rượu, kể cả chuyện vợ chồng anh cũng bỏ bẵng. Tôi đã từng lo lắng rất nhiều cho anh vì sợ anh bận bịu công việc mà ảnh hưởng sức khỏe. Muốn có thời gian chăm chồng nên tôi vẫn chưa quyết định sinh con.

Nhưng một ngày, tôi hoảng hốt khi thấy chồng mình tay trong tay với cô gái lạ đi vào trung tâm thương mại, quá bất ngờ và hoang mang bởi không tin là chồng mình lăng nhăng như vậy. Tôi lặng lẽ theo sau, khi thấy chồng mình yêu chiều cô gái kia, nhìn hai người vui vẻ mà mắt tôi nhòe đi lúc nào không hay, dù cố kìm nén cảm xúc thật của mình nhưng tôi vẫn không ngừng khóc. Chạy vội vào nhà vệ sinh, tôi lau nước mắt và trang điểm lại lớp phấn mắt đã nhòe, cố trấn an bản thân rồi lầm lũi ra về trong sự đau đớn.

Buổi tối hôm ấy, về nhà tôi đã suy nghĩ rất nhiều, và quyết định thuê người điều tra về cô gái lạ mặt mà chồng tôi đã đi cùng hồi chiều. Chỉ hai ngày sau tôi đã có đủ thông tin về bồ của chồng mình, thì ra hai người làm cũng công ty, tôi hơi bất ngờ và cũng thầm trách bản thân đã quá tin tưởng vào chồng. Quyết định sẽ không im lặng, tôi phải sáng tỏ câu chuyện này, tôi không chấp nhận chuyện phản bội này. Tiếp tục thuê người điều tra, tôi nắm rõ mọi lịch trình đi làm cũng như đi "bồ" của chồng mình. Tối hôm ấy, bất chợt chuông điện thoại reo vang tôi được điện thoại từ văn phòng thám tử báo rằng họ đang vui vẻ trong một nhà nghỉ ở khu Mỹ Đình.

Ảnh minh họa.
 Ảnh minh họa.
Không cần nói thêm, tôi lao đến như một con thiêu thân, tôi không hiểu sao mình tới được chỗ đó mà không đâm vào bất cứ ai trên đường. Ngồi chờ hai tiếng đồng hồ ở quan cà phê trước cửa nhà nghỉ, cuối cùng con mồi cũng xuất đầu lộ diện. Tôi bước đến trước mặt chồng và cô bồ bên cạnh, có lẽ cô ta biết tôi nhưng quả thật tôi chưa thấy ai "mặt dày" cả đôi như hai người đó. Nhìn thấy tôi nhưng không một chút hối lỗi, hai người đó bước đi như không hề có chuyện gì xảy ra. Tôi không muốn mọi chuyện trở nên lùm xùm nên cũng không làm lớn chuyện, chỉ có một điều tôi rất bất ngờ là chồng tôi khác trước nhiều quá, tôi không còn nhận ra con người nhẫn tâm, đểu cáng ấy là người mình đã từng yêu say đắm trong suốt năm năm qua.

Cố gắng bước vào quán cà phê, gọi thêm một li đen không đường, chưa bao giờ tôi thấy vị cà phê lại đắng như vậy, cố gắng suy nghĩ chuyện khác nhưng trong đầu tôi vẫn ám ảnh hai chữ li dị. Uống xong ly cà phê tôi loạng choạng đứng dậy thì bỗng có một bàn tay đỡ lấy tay tôi, hốt hoảng, giật mình vì nghĩ rằng chồng của mình đã thay đổi suy nghĩ và quay lại.

Nhưng tôi thất vọng tràn trề khi thấy đó là một người đàn ông lạ lẫm mà tôi chưa hề gặp, tôi rụt tay lại như một phản xạ tự nhiên, người đàn ông đó quay ra hỏi tôi: "Cô có tự đi được về nhà không? Tôi nghĩ với bộ dạng này thì cô đi đường sẽ nguy hiểm lắm đấy?". Tôi gắt lên: "Mặc kệ tôi, anh là ai mà có quyền hỏi tôi như vậy? Hay là anh thấy tôi cần được thương hại? Xin lỗi nhé, anh thừa lòng thương rồi đấy, về mà dành lòng thương đó cho người yêu anh đi. Nhầm chỗ rồi đấy, đàn ông ai cũng đểu như nhau."

Người đàn ông đó đáp lại lời tôi bằng một giọng chua chát: "Vợ tôi chính là cô gái đi cùng chồng cô đến đây". Giật mình, quay lại để tôi nhìn rõ hơn gương mặt người đàn ông cũng bị "cắm sừng" giống tôi. Tôi thấy cảm thông với con người ấy, nếu không ở trong hoàn cảnh đó thì tôi không thể thông cảm như vậy đối với một con người xa lạ. Tôi nhận lời giúp đỡ của anh ta, lúc ấy tôi cũng không hiểu là mình nhận lời vì sự đồng cảm của hai người bị tình yêu phản bội hay là vì tôi cũng chẳng còn chút sức lực nào để gượng dắt chiếc xe máy về nhà.

Trên đường đi chúng tôi có hỏi thăm nhau về công việc, tuổi tác và một vài câu hỏi xã giao. Anh hỏi tôi muốn về đâu? Tôi ngập ngừng rồi bảo anh đưa về nhà mẹ đẻ. Sau đó hai tháng, tôi và chồng ly hôn trong sự ngỡ ngàng của mọi người.

Tôi xin chuyển công việc mới, thuê nhà mới, và cố gắng quên đi tất cả những gì thuộc về quá khứ. Thật bất ngờ, trong một lần đi dự hội thảo, tôi và người đàn ông bị "cắm sừng" kia lại bất ngờ gặp nhau. Anh có mặt với tư cách là đơn vị tổ chức, không khó khăn để chúng tôi nhận ra nhau vì ấn tượng của tôi về ánh mắt đau khổ của đàn ông "mọc sừng" đã ám ảnh tôi rất nhiều.

Chuyện trò vui vẻ, chúng tôi hỏi thăm nhau về công việc, gia đình và cả chuyện tình yêu, thật bất ngờ là sau cuộc tình đổ vỡ cả hai chúng tôi đều chưa tính chuyện tình cảm yêu đương gì. Anh đề nghị đưa tôi về khi buổi hội thảo kết thúc, lúc ấy chưa muộn nên chúng tôi có dịp ngồi nói chuyện tâm sự. Anh hỏi tôi có còn liên lạc với gia đình chồng cũ của mình không, tôi ngập ngừng và lảng sang chuyện khác, anh cũng cho tôi biết là lâu rồi không liên lạc với vợ cũ của anh.

Sau đó một tuần anh nhắn tin cho tôi và mời tôi đi chơi, thấy thú vị tôi nhận lời, sau đó chúng tôi trở thành hai người bạn thân thiết, rất hay tâm sự với nhau những chuyện buồn vui trong cuộc sống, dần dần tình bạn thân thiết ấy chuyển thành tình yêu lúc nào không hay, anh thú nhận với tôi rằng, nếu không được nói chuyện với tôi một ngày thì quả thật anh thấy rất khó chịu và trống rỗng, tôi cũng không phủ nhận điều đó, chúng tôi đến với nhau bằng sự cảm thông của hai trái tim đã rạn vỡ vì tình yêu nên có lẽ điều ấy làm cho cả hai người rất hiểu và thông cảm với nhau.

Anh chính thức nói lời yêu tôi cách đây không lâu, tôi đã nhận lời, không biết tôi có quá vội vàng trong lần thứ hai này không nhưng sau những trải nghiệm và trưởng thành từ cuộc tình trước đây tôi tin anh là một người đàn ông tốt, là chỗ dựa vững chắc cho cuộc đời tôi. Và không có lí do gì mà tôi không xứng đáng được hưởng hạnh phúc mà tình yêu và sự chân thành của anh mang lại cho mình.

Lại nói về người vợ cũ của anh và người yêu cũ của tôi, tôi nghe tin tức từ bạn bè thông báo thì nghe đâu họ đã bỏ nhau sau khi dọn về sống cùng nhà. Tôi cũng chẳng còn quan tâm đến chuyện của hai người đó nữa, giờ đây tôi chỉ quan tâm đến anh và tình yêu của anh dành cho tôi. Đó là niềm hạnh phúc đâm chồi từ hai trái tim tan vỡ.

Tin mới